Ông Ngô Đ́nh Diệm đă chính thức viếng
thăm Hoa Kỳ với tư cách là một Quốc khách của Hoa Kỳ, do lời mời
của Tổng Thống Hoa Kỳ, lúc đo là ông Eisenhower, và đă được đối
xử với nghi lễ dành cho các Quốc trưởng được chính phủ, và nhân dân
Hoa Kỳ trọng nể.
Tôi may mắn
được tháp tùng Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm trong một phái đoàn chỉ gồm
có 7 người (chớ không phải 200 người), cùng với anh Vơ Văn Hải. Là nhân
viên Tổng Thống luôn luôn cần đến (tôi phụ trách báo chí và anh Hải là chánh văn
pḥng) chúng tôi đă được sát cạnh Tổng Thống Diệm trong suốt thời
gian viếng thăm, nên được thấy rất nhiều chi tiết về cuộc viếng
thăm này.
Hồi
đó, phi cơ chưa đủ mạnh để bay một nghỉn từ Sài G̣n đến
Washington như bây giờ, phải dừng nhiều nơi. Đầu tiên là Guam.
Lúc đến
đó, Tổng Thống được Tư lệnh Lưc lượng Hoa Kỳ khu vực
Thái B́nh Dương, Đô đốc Felt, ra đón trọng thể và đưa về biệt
thự dành riêng cho thượng khách.
Ngày sau bay
đến Honolulu, th́ lại rất đặc biệt. Tổng Thống Eisenhower
cho máy bay riêng của Tổng Thống, Air Force One, cùng Tổng trưởng Ngoại giao, Dulles
ra tận nơi xa xôi này để đón Tổng Thống Diệm (thay v́ đón Ông ở Washington,
hay New York). Thêm nữa, theo đúng nghi thức dành cho các Quốc trưởng viếng thăm
Hoa Kỳ, với tư cách là Quốc khách (State visit), có 21 phát pháo bắn đón chào trọng
thể. Rồi khi đến Los Angeles, thị trưởng thành phố đó ra đón Tổng
Thống và tặng ch́a khóa thành phố cho Tổng Thống, một cử chỉ có nghĩa
"You are welcomed to our City". Một buổi đại yến được
tổ chức. Điều khá đặc biệt trong dịp này là, lần đầu tiên, và cũng
là lần cuối cùng trong đời tôi, tôi được dùng dao, muỗng, nĩa bằng…
vàng!!!
Hôm sau bay
đến Andrew Air Force Base, sân bay ở vùng Washington dành riêng cho Tổng Thống Hoa Kỳ và
thượng khách. Ở đây, đích thân Tổng Thống Eisenhower ra đón Tổng Thống
Diệm.
Tổng
Thống Diệm được đưa về Blair House, nơi trú dành riêng cho Quốc khách
của Tổng Thống Hoa Kỳ. Tôi và anh Hải cùng ở đó với Tổng Thống,
c̣n các vị khác th́ được ở nơi khác.
Ngày sau,
Tổng Thống Diệm đến White
House hội đàm riêng với Tổng Thống Eisenhower và một thông cáo chung được
phổ biến. Sau đó Tổng Thống Diệm dự yến tiệc "State dinner"(quốc
yến) do Tổng Thống Eisenhower khoản đăi tại White House. Tiếp theo là một buổi ḥa tấu đặc biệt.
Và trong mấy ngày sau Tổng Thống đọc diễn văn tại Quốc Hội Hoa Kỳ,
rồi họp báo tại National Press Club, những vinh dự dành riêng cho quốc khách. Đặc
biệt hơn nữa, dân thành phố New
York đón chào Tổng Thống trong một "ticker tape parade", xe
chạy qua các đường lớn của thành phố, một vinh dự rất lớn,
mà chức sắc và dân chúng New York
chỉ dành riêng cho những khách đặc biệt của họ.
Tôi cùng anh
Hải được theo sát bên Tổng Thống nên được thấy những dữ
kiện trên đầy đủ chi tiết.
Tôi kể
lại những sự kiện trên đây để độc giả, và dư luận có thể
thấy rơ rằng Tổng Thống Bush, Quốc hội, và dân chúng Mỹ đối xử
với ông Triết lạnh nhạt và thiếu trọng nể ngần nào.
Vậy
mà ông Triết, cùng các cơ quan thông tin của Đảng, cứ hô lên là cuộc thăm viếng
của ông Triết là một cuộc thành công lớn.
Những
sự kiện khác liên quan đến bang giao Việt-Mỹ đă được đề
cập đến trong số Thông Luận nói trên (trong bài xă luận, các bài của Việt
Hoàng và Đáy), không cần nhắc đến đây nữa.
Ở đây
tôi chỉ nêu lên một vấn đề ma Thông Luận, cũng như phần lớn
các báo khác, không đề cập đến: căn do của sự thất bại, mà trong
bài xă luận, Thông Luận gọi là "ê chề", của ông Nguyễn Minh Triết, trong vụ Mỹ du của ông.
Chuyến công du Hoa Kỳ của ông N.M.Triết
nhằm hai mục đích chính:
1/ móc nối
với Hoa Kỳ để gây thiện cảm ḥng a/ chấm dứt, hay giảm bớt áp lực
Hoa Kỳ về vấn
Nguyễn Minh Triết
vẫy tay với dám zu sinh dă dược chĩ thị "kín" ra dón dễ chụp h́nh gỡi
về VN dễ dăng báo lừa gạt người zân trong nước, trong lúc dó th́ zấu
tin tức về chương tŕnh cũa ză kỹ càng "như mèo zấu cứt" v́ sợ
nMgV biết dược th́ họ sẽ xuống dường făn dối !!
Matthew
Trần
đề
chính quyền Hà Nội vi phạm nhân quyền, và b/ tăng gia hợp tác về kinh tế;
2/ tuyên-vận
(tuyên truyền, vận động) Việt kiều để họ ngưng chống đối
chính quyền cộng sản.
Về mục
tiêu (1,b), ông Triết đă thâu được một số kết quả, nhưng không lớn
như các cơ quan tuyên truyền của Đảng loan báo. Về mục tiêu (1,a), th́ ông Triết
đă thất bại nặng, nhưng điều này th́ các cơ quan tuyên truyền của
Đảng tất nhiên không đề cập đến.
Về mục
tiêu tuyên-vận nhắm Việt kiều th́ sự thất bại của ông Triết lại
càng lớn hơn nữa. Dùng cụm từ "ê chề" như Thông Luận để
tả t́nh trang này thật là không sai. Các giới Việt kiều phản ứng thế nào,
các cơ quan thông tin đă tường thuật đầy đủ, không cần nhắc lại
ở đây.
Điều
mà làm cho chúng ta hết sức ngạc nhiên là ông Triết đă tưởng rằng ông sẽ
lay chuyển được giới Việt kiều với thái độ cởi mở và
ngôn ngữ ngọt ngào, đề cập đến những giá trị thường làm cho
người Việt rung động nhứt. Trong buổi tiệc tại nhà hàng Dana Point ở
Quận Cam tối hôm 23/6/07, ông Triết đă nói đến "tổ quốc", "mẹ hiền
Việt Nam", "quê hương", "t́nh nghĩa", "hăy thương nhau", "dù quá khứ thế nào đi
nữa…", "hăy gác lại tất cả", "hăy thông cảm lẫn nhau", "sống trên đời
không để thù hận mà để thương yêu nhau", "v́ quê hương đấ nước,
gác bỏ những khác biệt của ḿnh", v.v… Trên đây là những lời đường
mật (do Ban Văn Kiện Đảng thâu tập được).
B́nh thường
th́ ai nghe một người nào thốt ra những lời trên đây tất xúc động
đến chảy nước mắt, và thấy có cảm t́nh vô hạn đối với
người đó. Công bằng mà nói, rất có thể, trong thâm tâm, ông Triết nghĩ và cảm
như ông nói. Ta sẵn sàng tin như vậy. Nhưng ông Triết là một đảng viên,
nắm một trong những chức vụ cao cấp nhất của chế độ Việt
Nam Xă Hội Chủ Nghĩa hiện nay. Trong t́nh trạng này, cũng như tất cả những
người Việt Nam khác, ông chỉ là một tù nhân của Đảng Cộng Sản Việt
Nam. Chính ông cũng xác nhận điều này. Trong bài "tṛ chuyện" ở tiệm Dana Point, ông
nói rơ rằng những lời mà ông nói ra "không phải là ư kiến của tôi, mà là ư chí của
Đảng và Nhà nước Việt Nam…", và "đối với những người, v́ lư
do này hay lư do khác, luôn luôn phản đối Việt Nam… Đảng và Nhà nước Việt
Nam không bao giờ thành kiến với những người có những trái biệt như vậy".
Tuyên bố
vừa dẫn trên là một thú nhận quyết định. Nó làm sáng tỏ vấn đề.
Nó ngược với tất cả những ǵ mà người Việt Nam nào cũng biết
về cách cai trị của ĐCSVN. Nó khiến ta phải đặt vấn đề về
sự thành thực của ông Triết.
Để cho
mọi việc được minh bạch, khỏi ai hiều lầm ai, khỏi nghi ngờ
oan cho ông Triết, chúng ta cần nhắc lại một số dữ kiện căn bản
về chính quyển Việt Nam hiện nay.
1/ Tất
cả các Cương Lĩnh của Đảng từ Đại hội IV (1976) đến Đại
hội X (2006), đều nhắc đi nhắc lại, rất rơ ràng, rằng chủ nghĩa
Mác-Lê và Tư Tưởng Hồ Chí Minh (nghĩa là của Mác, Lê, Staline, Mao) là "kim chỉ Nam"
của Đảng trong tư tưởng và hành động.
2/ Ai quen
thuộc với chủ thuyết Mác-Lê đều biết rằng chủ thuyết đó chủ
trương độc tài đảng trị, dùng bạo lực tối đa để tiêu
diệt tất cả ai chống đối chế độ cộng sản, và đạo
đức cộng sản là làm bất cứ điều ǵ tăng cường quyền lực
của Đảng.
3/ Về
phương thức hoạt động, Đảng theo nguyên tắc: tập thể quyết
định, cá nhân phụ trách; trong mọi quyết định Đảng nhất trí, nghĩa
là không có đảng viên nào, dù là đang giữ chức vụ cao cấp nhất của Đảng,
có quyền có ư kiến hay quan điểm riêng cả. Ai "lệch" đường lối của
"tập thể" -- Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng -- sẽ bị loại ngay.
4/ Chủ
trương của Đảng là kinh tế thị trường nhưng "theo định hướng
xă hội chủ nghĩa".
5/ Cho đến
nay, Đảng chưa hề công khai tuyên bố ḥa giải dân tộc.
V́ những
lư do trên đây, ta có quyền, và có lư, không tin những ǵ ông Triết nói, và không tin rằng ông
làm được những ǵ ông nói, v́ Đảng ông sẽ không cho ông làm, và nếu có làm, cũng
chỉ là chuyện bề ngoài. Trong những điều kiện trên đây, ta phải coi những
lời mà ông Triết tuyên bố là do chỉ thị của Đảng, và đó chỉ là một
xảo thuật có tính cách chiến thuật/sách lược của Đảng, theo đúng lời
dạy của Lê-nin: phải sẵn sàng luôn luôn thay đổi h́nh thức tranh đấu,
nhưng mục tiêu chiến lược th́ không khi nào đổi. Mục tiêu chiến lược
của ĐCSVN vẫn là: dùng bạo lực áp đặt một chế độ chuyên chế
độc tài xă hội chủ nghĩa. Nhưng ngày nay phần xă hội chủ nghĩa đă
biến mất, và chỉ c̣n lại chuyên chế độc tài và bạo lực.
Người
xưa có nói: "Dân bất tín, bất ṭng". Dân không tin, nên không theo.
Vấn
đề ông Triết vấp phải là vấn đề niềm tin.
Nếu
ông Triết muốn thành công, th́ ông phải rút bài học từ sự thất bại về
tuyên-vận của ông trong chuyến thăm viếng Hoa Kỳ mùa hè vừa qua, và làm sao làm cho
Đảng chính thức, công khai, dứt khoát và thực sự, băi bỏ những điều trên
này đi. Riêng ông, ông sẽ tranh thủ được cảm t́nh và ḷng tin của dân chúng nếu
ông có hành động cụ thể chứng tỏ rằng ông thưc sự muốn tạo
ra một t́nh thế mới, để cho Tổ Quốc, Quê Hương, Đồng Bào của
ông đi tới. Tới, đây, là tới Tự Do Thật Sự, Dân Chủ Pháp Trị, Hoà
Giải Dân Tộc, An Cư Lạc Nghiệp, Thật Sự Hạnh Phúc.
Ottawa, tháng 8, 2007